The Red Hijab – Chiếc khăn trùm màu đỏ

large

Red hijab – ảnh ăn cóp trên mạng

Đó là một buổi chiều cuối tháng Ba, KL (tên gọi thân mật của thành phố Kuala Lumpur) đã dịu nắng, hơi nóng phả lên từ những tấm bê tông dưới lòng đường, hai bên đường hầm hập, mùa gì mà nóng thế không biết nữa, thiên hạ thường đùa rằng ở xứ này chỉ có mùa nóng (mùa mưa) và mùa rất nóng (mùa khô).

Tôi đi xuyên qua những đoạn ngoằn nghoèo lắt léo của khu rừng bê tông, khi thì men theo miệng một đường hầm, khi thì dưới gầm cầu vượt nơi bờ tường dọc sông vẽ đầy những bức graffiti đủ hình thù, hoàn toàn không phải lối đi dành cho người đi bộ, tôi cố đi đường tắt từ bảo tàng thành phố đến nhà ga trung tâm xuyên qua những tòa nhà và các làn đường dành cho ô tô, vì thấy trên bản đồ chỉ cách nhau một quãng ngắn mà nếu đi taxi thì lại rất tốn tiền.

Tất nhiên là tôi không biết đường tắt, tôi đã đi theo một người lạ, phải, đi theo một người lạ vào một lối đi bất thường tại một thành phố mới đặt chân đến lần đầu. Quả nhiên là liều lĩnh với một đứa con gái trẻ, điều gì đã khiến tôi như vậy?

Cô gái nhỏ nhắn mặc trang phục dài tay và trùm kín chân của người theo đạo Hồi, đầu cô quấn trong chiếc khăn hijab bằng voan đỏ. Chân cô đi giầy đế mềm nhẹ nhàng và tai đeo head phone màu trắng. Cô gái có nụ cười thật thanh thản hiền lành, hình như cũng lâu rồi tôi chưa thấy nụ cười như vậy, cô nói với tôi khi tôi đang loay hoay với tấm bản đồ bên ngoài cửa bảo tàng và trước làn xe dày đặc của giờ tan tầm KL: “I’m on my way to KL Sentral, you can follow me”

Một cách rất bản năng, tôi quyết định bước theo, xuyên qua những con đường hẻm, có lúc phải chui vượt rào, cô gái đi thoăn thoắt phía trước thi thoảng ngoái lại nhìn tôi mỉm cười như trấn an, cũng có lúc tôi nghĩ rằng “thôi chết, khéo bị mẹ mìn lừa đi bán”, ấy là lúc bước ra khỏi con hẻm đến đoạn đường đầy graffiti dọc bờ sông, nhưng sau đó tôi nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ đó vì nhà ga đã ở lù lù ngay trước mắt, chỉ là từ một góc nhìn khác – từ dưới lên.

Tôn giáo có thể làm người đối diện hoàn toàn tin tưởng về một cá nhân, bằng chứng về việc họ sùng đạo cho thấy rằng họ là người hướng thiện, vì xét cho cùng tôn giáo nào cũng hướng con người làm việc thiện, làm việc thiện sẽ được phúc báo, được lên thiên đàng, được hạnh phúc sau khi chết vân vân

Tôn giáo cũng có thể mang đến cho người ta sự thanh thản, nhất thời hoặc cả đời, niềm tin rằng còn có lý lẽ ở đời khiến cho người ta vui vẻ sống tốt, giữ mình trong sạch dù đời có xô đẩy, người có nhẫn tâm tàn độc.

Vậy mà người ta lại vì tôn giáo mà lắm khi hành động kỳ cục, đặc biệt là Hồi giáo, họ cực đoan đến mức nhịn ăn cả tháng, chẳng làm gì hết, sau đó dành cả tháng tiếp theo để ăn, chẳng làm gì luôn, cực đoan hơn nữa thì tự sát lôi cả đám người không quen không thù oán chết chung, một hành động mà ai nghe xong cũng “oánh giá” là ngu ngốc.

Nhưng tôi nghĩ rằng tôi hiểu được một phần tại sao họ lại làm như vậy, hay tại sao cô đặc vụ FBI Daniela Greene lại cưới phần tử IS sau một thời gian “nằm vùng” ở Syria, nghe thì có vẻ siêu ngu ngốc, nhưng có lẽ ai chưa đi chưa thấy thì sẽ không thể hiểu được.

Ngày 20/8, tôi chạy như điên ra sân bay Islamabad, thủ đô xơ xác vì nội chiến của Pakistan, với tấm vé máy bay lẽ ra để bay đi Karachi, thành phố ven biển sầm uất nhất của Pakistan (ví như Sài Gòn của Việt Nam vậy), tôi bay gấp về Bangkok và từ Bangkok bắt một chuyến bay bất kỳ về Việt Nam, về đâu cũng được miễn là Việt Nam, đất nước này quá hoảng loạn, tôi chỉ cần chạy nhanh khỏi đó, miễn là đi khỏi đó.

Người ngoại quốc duy nhất tôi gặp ở sân bay là một cậu phóng viên của hãng thông tấn Pháp AFP, cậu ngồi bệt cạnh tôi tại một góc của cái sân bay đông đúc nồng nặc mùi cà ri trộn với mùi mồ hôi người, tay liên tục ghi chép vào cuốn sổ cầm tay, miệng nói liên mồm với tôi bằng tiếng Anh, “what are you doing in here? this is not a place to travel, girl, so not a place for fun!”

Một tiếng trước, khi tôi quyết định nhanh chóng chạy ra phòng vé của Thaiairways và đổi vé về ngay, ti vi vừa phát chương trình thời sự thông báo vụ nổ bom liều chết khiến cho 50 người chết tại một bệnh viện trong thành phố Karachi, điểm đến tiếp theo trong cuộc hành trình của tôi.

Tất nhiên là người ngoại quốc sợ hãi nhớn nhác, ai có cơ hội là chạy về ngay, cái đáng sợ hơn là đối với người dân ở đây, chuyện đó là chuyện bình thường chẳng có gì mà phải bàn đến, đăng lên truyền hình chiếu ở nhà hàng hay cửa hàng tiện lợi còn chả ai thèm ngó, làm việc gì cứ làm, ăn uống cứ ăn.

Phải rồi, mạng người ở đây không đáng quý đâu, cũng không đúng, có mạng thì quý, có mạng thì không, có những hạng người chết hết bao nhiêu cũng chả ai buồn đếm, có những người chết thì dân tình sẽ “ồ chết rồi sao, ừ cũng không sao”.

Vì sao á, vì giữa thế kỷ 21, ở đây vẫn theo chế độ địa chủ chiếm hữu ruộng đất, chiếm hữu nô lệ, nhà giàu quý tộc thì cha truyền con nối, con cháu chỉ ngồi không ăn cho béo ú còn không buồn giảm béo, còn nhà nghèo thì thật sự là xơ xác như con mèo, chẳng có gì mà ăn, thấy con bé Việt Nam ngồi xổm bên bờ ruộng gặm mì tôm sống (lúc đi khảo sát lưu vực sông Indus) còn tứa nước miếng đầm đìa làm mình áy náy quá cuối cùng gói hảo hảo bẻ làm đôi.

Giàu thì miễn bàn rồi, nhưng mà nghèo thì làm sao mà nghèo đến thế? trong khi lợn rừng (yes, lợn rừng, có nanh, lông đen dầy y sì trong phim hoạt hình gấu Pooh ấy ạ) chạy tung tăng ngoài đường, cá dưới sông thì nhiều vô kể nhảy xuống túm bằng tay không còn được vài con? Vì đất này là của ông A, sông kia là của ông B, của chìm của nổi chỗ đấy là của ông ấy hết, bắt về ăn ông biết được ông bắn chết (rồi lâu lâu có ông A hoặc B nào đó bị nặc danh bắn chết thiên hạ cũng chẳng ngạc nhiên). Thế nên đói đến độ đôi mắt trắng đục, tay chân run rẩy, triệu chứng của suy dinh dưỡng, hạ đường huyết, cũng không dám bắt cá về ăn, trồng cây gì, nuôi con gì trên đất của ông A hoặc ông B cũng phải nộp tô cho ổng 50% sản lượng, mà 50% này do các ông ấy tự định giá nên nhiều khi các ông thu hết sạch chả còn gì mà ăn. Dân chán chẳng buồn trồng cấy gì nữa cứ đi lang thang túm tụm ngoài đường vô công rỗi nghề đông như trẩy hội.

DSC_0330

Dân nghèo lêu hêu

Điều gì đã tách biệt Pakistan ra khỏi Ấn Độ văn minh với Silicon valley thứ hai của thế giới và Boliwood? Vâng, Đạo Hồi.

Đạo hồi lớn mạnh được ở đây vì Đạo Hồi hướng người ta đến cuộc sống sau khi chết, phụ nữ trùm kín vì họ được dạy rằng, hở cái gì ra dưới ánh mặt trời thì lên thiên đàng sẽ mất toi cái đó, vì thế họ mới che hết đầu tóc, tay chân, hở mỗi đôi mắt ra để giữ gìn cho cuộc sống vĩnh hằng hạnh phúc của mình trên thiên đàng, vì trần gian khổ ải này chỉ là cõi tạm, và cuộc sống đích thực của họ chỉ bắt đầu sau khi chết. Ngoài ra mặt trời ở đây thì cũng đúng là kẻ thù thật, hở ra cái gì mất hay không không biết nhưng đen như bê thui thì có ngay!

Nhà giàu chủ yếu theo đạo hindu còn nhà nghèo thì theo đạo hồi, sống khổ quá muốn nhanh nhanh được tèo biết đâu sướng hơn chăng?

Thế nên khi người ta đi oánh bom liều chết, ấy chính là đỉnh cao nhất của đức tin, tin rằng mình đã “chín muồi” đủ điều kiện để hưởng phúc trên thiên đàng, và hóa kiếp cho những con người đau khổ khác cùng với mình, họ sẽ tạ ơn mình sau khi được chết, hoặc là trả thù cái lũ nhà giàu, từ bé đến lớn chỉ biết lũ nhà giàu giàu được do ăn cướp của người nghèo, nên chả cần biết là ai cứ giết hết đi cho bớt bọn ăn cướp, bệnh viện ở Karachi bị đánh bom là một bệnh viện dành cho những người giàu có, có tiền trả chi phí chữa bệnh hoặc mua bảo hiểm, còn người nghèo ở đây ăn còn không đủ nói gì đi khám bệnh đây?

DSC_0308

Bà lão đánh cá

Nghe thì có vẻ họ ngu ngốc, nhưng so với tất cả những bất công mà chế độ xã hội ngu ngốc đã mang đến cho họ từ bé tới lớn, thì hành động ấy thật sự chẳng thấm vào đâu cả.

Còn những người từ First World đến rồi quyết định đầu quân IS như Greene và chồng của cô tôi nghĩ rằng họ trước tiên là những con người nặng lòng với mảnh đất và con người Trung Đông, sự thờ ơ của thế giới đối với bất công xã hội tồn tại trên mảnh đất này, sự che mắt của truyền thông để các “ông lớn” trục lợi về tài nguyên – dầu mỏ- ở đây, khi họ đã ký hợp đồng chắc tay với lũ chủ đất tham lam, tha hồ khai thác ai vào bắn chết, thì họ muốn giữ cơ chế đó mãi mãi đến khi kiệt dầu thì thôi mặc kệ ai chết đói thì chết chứ.

IS chọn hình thức cực đoan, truyền thông qua mạng xã hội youtube để gây sự chú ý của cộng đồng thế giới, họ muốn lập nên nhà nước, họ muốn thay đổi chế độ, vì sao thì có lẽ mọi người cũng đã hiểu.

Trên đây là một cái nhìn cá nhân về tôn giáo và Trung Đông, từ một người đã đến, đã thăm, cũng đau lòng với Trung Đông nhưng hèn hạ chẳng làm được gì, biết đâu cái blog vớ vẩn này có thể thay đổi tư duy của ai đó, có thể làm được gì đó. Ngoài ra thì sau khi trải nghiệm chế độ tư hữu ruộng đất 10 ngày, mình cảm thấy biết ơn Đảng vô cùng vật vã luôn, có khi đứa nào chửi chế độ cứ cho sang Pak mà sống một thời gian, giác ngộ cách mạng ngay, đỡ tốn công đào tạo.

Đêm hôm đi từ Multan về Islamabad, ngồi chung một chiếc xe trên cả quãng đường dài 37 tiếng với vị nghị sỹ thượng viện Pakistan, ông Ranar Manood, đoàn dừng ăn tối trên đường đi, xe dừng đâu là có đám dân đen xách cơm trắng với thịt gà đợi ở dọc đường bắc sập ngay vệ cỏ mời ngồi ăn uống. Có mấy thằng nhỏ bưng đĩa quạt mát cho khách ăn, ăn xong các ngài nằm vểnh râu dưới vành trăng to đùng của vùng Lưỡng Hà với nền văn minh Babylon cổ đại, các ngài mở điện thoại coi facebook, còn mình đi xuống bờ cỏ thấy mấy đứa nhỏ đang tranh nhau bốc ăn chỗ đồ còn thừa trên đĩa. Lũ trẻ tội nghiệp gầy còm như rất nhiều những đứa khác mình gặp, không biết chữ, không được đi học, cho xem ảnh trên điện thoại chúng nó hào hứng thổn thức sung sướng như mình lần đầu được xem World Expo ở Thượng Hải vậy.

DSC_0338

Bắc sập dưới trăng

Mình có viết cho Ranar (tên gọi thân mật dành cho vị lãnh tụ tôn kính của nhân dân) rằng: “Ranar, you should be the president of Pakistan. No, please you must be the president of Pakistan. I know Vietnam is a terrible country, you visit and saw we eat dog meat and everything, but our children go to school in the day and stay at home doing homework in the evening, the parents can serve them milk, sometime they don’t like to have. Pakistan children should go to school and have milk, too. Your land is much larger than Vietnam, your people are taller and stronger, we should import food from you, not you from us. ”

Tháng 9 sang năm Pak sẽ bầu ra tổng thống mới, hy vọng cho người Pak, từ một công dân Việt Nam.

 

 

 

 

Advertisements

Về tâm lý

 

DSC_2094

Ảnh tĩnh vật, mình chụp

Qua những chuyến đi gần đây, mình ngộ ra hai bài học về cái gọi là “tâm lý” con người.

Bài học 1: Định giá

Thực tế cho thấy rằng phụ nữ không biết đốt tiền thì sẽ bị đàn ông cho là hạng rẻ tiền.

Cụ thể là cô ta phải biết đòi hỏi anh ta mua cho mình những đồ hiệu đắt chát chúa, ở khách sạn 5 sao, ăn nhà hàng hạng sang.

So với những cô nàng chỉ ăn mặc giản dị, áo pull quần jean, khoác sơ mi caro và đeo balo đi du lịch bụi, ăn hàng quán vỉa hè thì các cô gái này không cao giá bằng những cô biết đốt tiền kia.

Và phản xạ của các anh giai là sẽ săn đón chiều chuộng, dốc ruột dốc gan để có thể mua những sản phẩm, dịch vụ đắt tiền nhằm làm vừa lòng người đẹp biết đốt tiền (nhiều khi thì cũng chả đẹp, nhưng biết đốt tiền) để khỏi bị nàng khinh là cái thằng nhà quê, không có tiền mà cũng đòi giao du với bà.

Còn các cô gái giản dị thì lại ko dùng tiền để chiều được, vì họ tự tiêu tiền của bản thân, và họ thường đòi hỏi ở người đối diện những kiến thức sâu rộng, cách nói chuyện dí dỏm có nhiều não, cũng như phải có vốn sống ngang tầm, mấy cái thứ cần nhiều thời gian và trải nghiệm để có được không dễ vung ra như là vung tiền.

Thế nên phụ nữ biết đốt tiền là rất đắt giá, dù cô ta có phát âm tên thương hiệu sai bét, chẳng biết tại sao nó lại đắt tiền, chỉ cần biết là đồ hiệu là được, và phải đòi hỏi những cái đó thì đàn ông mới thấy cô ta có giá.

Còn những cô gái giản dị, tuy biết rằng Roll Royce hay Bentley đắt hơn Toyota là vì từng phần đều được gia công, sử dụng những kim loại tốt nhất và nội thất bằng gỗ sồi, hay là Channel sẽ có giá hơn Charles & Keith vì đó là những công trình thiết kế tim óc của nhà thiết kế Chanel Pierre Wertheimer và những nhà thiết kế hàng đầu nước Pháp so với một nhãn hiệu của Sing ra đời năm 1996, cô ấy cũng không đòi hỏi phải liên tục khoác những thứ đó lên người, vì cô ta tiêu tiền của bản thân và ăn mặc theo phong cách và sở thích.

Mình đã từng đọc trong sách best seller của Steve Harvey là đàn ông mỗi khi gặp một người phụ nữ thì đều cố gắng cho điểm và định giá xem cô ta đáng giá bao nhiêu. (Tất nhiên là mình không mua mấy cái loại sách này, mình nhớ là đã nhặt được nó dưới sàn phòng trọ rồi rảnh rỗi ngồi đọc, bạn cùng phòng mình mua về, mà đến giờ nhắc lại chắc chắn nó cũng không nhớ là nó có nữa). Sau khi định giá rồi thì anh ta sẽ cư xử theo cách mà anh ta nghĩ rằng cô ta xứng đáng được cư xử như vậy.

Tất nhiên chẳng có gì sai, đó là tâm lý bình thường của con người, không chỉ riêng đàn ông hay đàn bà. Nhưng mặc dù có bao nhiêu nhà thông thái đã dạy con người rằng đừng nên đánh giá con người qua những “vật ngoài thân” như tiền bạc, của cải, thì vẫn có bao nhiêu người chỉ nhìn được những thứ hữu hình đó vì những thứ không nhìn thấy được như nhân cách, thói hư tật xấu cần một cái đầu tinh tế hơn và nhiều thời gian hơn.

Mình không phản đối kiểu đánh giá phụ nữ dựa trên việc cô ta có biết đòi hỏi những thứ đắt tiền hay không, đó là cách sống của mỗi người mà người ta có quyền lựa chọn, dù sau đó họ có bị cuốn vào vòng xoáy của đồng tiền thì đó vẫn là quyết định và cuộc đời của họ.

Mình chỉ muốn nhận định dưới con mắt của một sinh viên dốt ngành tài chính, đó là nếu như khi rước vào đời mình một người đàn ông hay đàn bà, cũng giống như mua sắm tài sản cố định vậy, một người đàn ông thông minh sẽ biết cân nhắc lựa chọn giữa hai tài sản có cùng một mức độ khấu hao như nhau và một cái thì cost generating một cái thì không.

Còn những cô gái, cả những chàng trai không khoác đồ hiệu lên người, nhiều khi không phải vì họ không biết dùng, mà vì họ biết rằng không có những thứ nhãn mác đó thì bản thân họ vẫn luôn tỏa sáng.

(bonus hình ảnh của những người ăn mặc giản dị cả đời mà không ai dám đánh giá thấp)

Untitled

Bài học 2: “Cho”

Có câu chuyện về “Triết lý viên kẹo” rất phổ biến như sau:

Có một đứa bé đang khóc, bạn cho nó một viên kẹo, nó rất vui và tíu tít cảm ơn bạn.

Ngày hôm sau bạn lại cho nó một viên kẹo, nó cũng rất vui và chạy đi khoe với bạn bè.

Ngày hôm sau nó thấy bạn, nó sẽ chạy đến để được bạn cho kẹo.

Ngày hôm sau, hôm sau nữa, những ngày sau đó nó sẽ đứng ở đúng chỗ đó để đợi được ăn kẹo.

Đến một ngày bạn hết kẹo, bạn nói với nó rằng bạn không còn kẹo để cho nó nữa, nó tức giận chửi mắng bạn và đi nói xấu bạn với tất cả những người xung quanh.

Trong tất cả những ngày đã qua, cuối cùng còn lại với nó không phải là lòng biết ơn những viên kẹo bạn đã cho mỗi ngày, mà chỉ là sự căm ghét vì một ngày bạn không còn kẹo để cho nó nữa.

Triết lý viên kẹo có nghĩa là khi bạn cho ai khác một thứ gì, nhiều khi họ sẽ không nghĩ ấy là món quà, họ nghĩ đó là bổn phận, là trách nhiệm của bạn đối với họ. Và khi bạn không cho thứ mà họ muốn nữa, họ sẽ lập tức trở mặt với bạn.

Vì thế nên có 2 bài học được rút ra:

1. Không tốt với ai quá mức, đến mức người ta nghĩ đó là bổn phận của mình phải tốt với họ, kể cả anh em họ hàng người thân trong gia đình

2. Không nên tốt với những người tầm suy nghĩ chỉ bằng thằng trẻ con, ăn của người khác bao nhiêu là kẹo mà không trả ơn lại cái gì, cũng không biết ghi nhớ ơn nghĩa của người đó.

Viết cho bản thân:

Cung Thiên Yết vốn bẩm sinh có đôi mắt nhìn thấu tâm can người khác và năng khiếu rất tốt về tâm lý học, nhưng vì nhạy cảm nên rất dễ bị tổn thương bởi những hành động của người khác. Những bài học này là những liều thuốc đắng, dù không ngon lành nhưng cũng phải nhắm mắt uống cạn, để sống sao cho mạnh mẽ và tỉnh táo nghe chưa Hoàng Hải Anh!

HN 24/3/2015

Gửi cha, nụ cười trên thiên đường

15935104085_2f00a92777_o

Chị sắp đi lấy chồng rồi Thầy ạ.

Lần này chị lấy chồng thật, có ảnh cưới, con đã chụp cho chị, có thiệp hồng, có phòng cưới với những đồ gỗ còn thơm mùi véc ni, có váy voan trắng tinh, có cả giầy cưới lóng lánh nữa.

Người chị sẽ lấy, anh rể của con ấy, là một người tốt Thầy ạ, không phải vì nhà anh ấy có điều kiện hay bản thân anh ấy kiếm được nhiều tiền đâu, anh ấy cũng như chị thôi, đang còn trẻ và mới bước được vài bước vào đường đời. Nhưng con đã thấy anh ấy gạt bớt ớt trong bát phở của chị, vì anh ấy nhớ chị bị đau dạ dày, con thấy anh ấy mắng chị vì đi chơi khuya, rồi lại mua thịt gà nấu cho chị ăn. Con thấy anh ấy phát điên lên khi có người lôi những chuyện sai lầm trước đây của chị ra khích bác, nhưng con cũng thấy anh ấy sốt sắng chuẩn bị cho đám cưới không trì hoãn gì.

Thế nên Thầy có thể yên tâm, Thầy ạ. Dù không có Thầy đi xin cả bao nghệ đen về để ngâm mật ong cho chị ăn chữa bệnh dạ dầy, dù không có Thầy đợi cửa rất khuya chưa thấy chị về, dù không có Thầy ở đây để quát tháo những thằng không ra gì bảo vệ cho chúng con thì chị Yến cũng sẽ được chăm sóc tốt.

Con chỉ hơi lo cho U, U có vẻ mệt mỏi Thầy ạ, việc lo toan cưới gả cho con gái đầu lòng đổ hết lên đôi vai yếu ớt của U, U lo nghĩ nhiều lắm. Con biết có không ít lần U trách phận sao nhà người ta việc lớn có cả vợ cả chồng cùng lo, việc nhà mình lúc nào U cũng phải thui thủi gánh lấy một mình. Nhưng Thầy đừng lo, con vẫn luôn hỏi han U, U cười bảo con U chỉ mệt vì phải đi mời cưới nhiều thôi.

Thế là cuộc đời của chị sắp sang một trang mới, dù cho không có Thầy ở bên cạnh chúng con những lúc quan trọng nhất, nhưng con luôn nhớ Thầy.

Con sẽ thay Thầy dắt tay chị trên thảm đỏ bước vào nhà chồng, con sẽ thay Thầy giúp U gánh vác việc cưới xin, con sẽ thay Thầy lo lắng cho chị trong những ngày sau nữa, lúc anh chị sinh con, lúc anh chị dựng nhà, mua xe. Nếu có ai làm cho chị phải khóc con sẽ thay Thầy cho chúng nó biết tay, Thầy ạ.

Vì con là đứa con gái giống Thầy nhất, vì con là đứa con Thầy thương nhất.

Ngày đưa thầy ra nghĩa trang, con lủi thủi về sau, ôm cái làn đồ cúng trong bộ vải xô trắng toát, con nhìn lên trời, bầu trời cuối đông xám bạc, con tự hỏi bên kia bầu trời ấy thầy đang ở đâu, thầy có khỏe không?, thầy còn đau không?, thầy có thấy con không?

Nhiều lần con nằm mơ thấy Thầy, mỗi lần ở một nơi khác nhau, Thầy luôn mặc bộ đồ bảo hộ lao động màu xanh nước biển, nhưng con chẳng bao giờ được thầy cõng trên lưng như ngày còn bé nữa. Dù có mơ bao nhiêu lần, con cũng chẳng bao giờ được ôm cái giỏ theo thầy đi đánh cá, cũng chẳng bao giờ được nhổ tóc bạc cho thầy, được Thầy cho tiền lẻ để mua bánh vòng, những đồng tiền nhàu nhĩ lấm lem Thầy kiếm được bằng việc một mình xúc cả xe tải quặng.

Từ mùa đông năm ấy bữa cơm Tết của nhà mình chỉ còn 3 người, ba U con ăn Tết như thế được 6 năm rồi. Tết năm nay thì chị về nhà chồng Thầy ạ, bữa cơm Tết chỉ còn con với U.

Thế nên con sẽ không lấy chồng đâu, con mà cũng đi lấy chồng thì U sẽ ăn Tết với ai, con cũng không thấy yêu đương và hôn nhân là chuyện dành cho con Thầy ạ, con dở lắm, lần nào yêu cũng chỉ toàn phải khóc.

Thế nên Thầy đừng lo gì cả, con sẽ giúp U lo đám cưới của chị lần này thật ổn thỏa, rồi con sẽ kiếm thật nhiều tiền, con và U sẽ đi du lịch khắp nơi.

Cho đến khi nào con được lên gặp Thầy, và nói với Thầy điều không bao giờ con kịp nói

“con thương Thầy lắm, thầy ạ, con không giân gì Thầy đâu”

Sài Gòn ngọt ngào

CSC_0306

Vù qua vù lại Sài Gòn đã bao lần mà không có lấy nổi một entry về chốn xôm tụ ấy quả thật là một thiếu sót.

Sài Gòn ngọt ngào lắm, thật mà, này nhé…

Đồ ăn gì đồng bào cũng cho đường ngọt khé, đến nỗi ăn xong cũng ngờ ngợ tự hỏi không hiểu mình vừa ăn tô hủ tiếu hay ăn bát chè, ăn gỏi cuốn thì chấm với nước mắm pha đường có cả chanh không rõ là đặc sản hay dung dịch điện giải, ly bạc sỉu vỉa hè thì được hào phóng cho cả huyện đường và sữa đặc làm người Bắc Kỳ cứ phải xin thêm đá liên tục, cũng may là đồng bào hào phóng hiền lành, chứ không như bác bán hàng ngoài Bắc lườm xéo “xin đá rồi tí lại xin đường!”. Lần nào ăn mình cũng nghe tiếng U dặn văng vẳng từ hồi bé vọng lại bên tai “ăn mặn ngọt lẫn lộn đau bụng đấy con”…thế nhưng chưa lần nào đau bụng, quả là đất hợp người : )). Đã không đau bụng thì ta tha hồ thừa thắng xông lên ăn thử hết biết bao nhiêu của lạ vật ngon (và không ngon), tàu hũ, bánh bao chay, bánh tráng trộn, lẩu cá kèo, nộm xoài, sâm dừa, ốc hương…vân vân… và thế là trái tim chưa kịp nói gì thì dạ dày đã nhanh mồm nhanh miệng thốt lên “tôi yêu Xì Gòng, hí hí”.

Sài Gòn ngọt ngào mát lạnh trong một ly Mojito chanh, buổi tối hôm đó ở quán cafe Highland trên đường Nguyễn Huệ, nhìn ra đại lộ hiện đại nhất Việt Nam, với những tòa nhà chọc trời đính lấp lánh những ô cửa sổ còn sáng của các công sở và logo của những thương hiệu nổi tiếng, trên đường xe cộ lướt ngược xuôi ngoài cửa kính, và hai kẻ ngoài lề ngồi khoanh chân trên sofa ngắm người qua. Tối đó mình và ông già rùa ngồi “tám” đến tận 10h30 mới về, ông ý nói lâu lắm mới được cafe thoải mái như thế, vì đi cùng bạn gái không được khoanh chân lên ghế, không được bận quần sọc, không được lết sandals. Kể ra áo vét sang trọng, cà vạt tinh tế và cafe trên tầng thượng mà người ta luôn lấy làm cái đích để hướng tới, có khi rốt cuộc cũng sẽ được đem ra để đánh đổi hết chỉ để lấy một ly Mojito chanh có bạc hà mát lạnh bùng nổ và những giây phút cười lăn lộn trên sofa và cóc quan tâm xem có ai đang nhìn và đánh giá mình không. Sau đó ít lâu ông già rùa chia tay bạn gái, ông lấy xe của nhà lái đi xuyên Việt, mình không hỏi nhưng khá chắc là ông bạn mình sẽ lái xe mặc áo phông, quần sọc, và đi đôi sandals ông tự thiết kế cho thương hiệu thời trang mới của riêng mình.

Vị ngọt của Sài Gòn thấm vào những hàng cây xanh mát, từng cơn gió lướt qua, thấm vào những con đường. Nói thế không phải vì đường nào cũng bán quà vặt đâu nhé, mà là vì đi dọc những con đường Sài Gòn vào buổi tối có cảm giác như đang đi giữa một đêm hội. Đường phố đông đúc những khuôn mặt háo hức vui vẻ, hàng quán tấp nập tràn ra trên vỉa hè, thanh niên nam nữ không chỉ ra đường bằng xe máy mà đi bộ cũng rất đông, thành từng tốp vừa đi vừa nói chuyện rôm rả. Nhạc rộn ràng phát ra từ những cửa kính sáng choang hai bên đường, làm bước chân cũng muốn nhịp nhàng xuôi theo. Khi lần đầu tiên lái xe máy ở Sài Gòn, con Mai ngồi đằng sau hỏi mình “mày có biết đường không sao đi như đúng rồi thế?”, không, có biết đường nào vào với đường nào đâu, nhưng cứ thế là đi thôi, vì cảm giác giống như đi trong đêm hội, cảm giác như là mình biết đi đến đâu cũng sẽ vui cả, sẽ chẳng đi đến chỗ nào chán òm được đâu nên cứ đi thôi, cần gì biết đường. Và quả nhiên cuối cùng tay lái mù đường đã tìm được chỗ để xem pháo hoa độc lập chói sáng nhất trên bầu trời Sài Gòn mà không phải chen chúc bẹp ruột như bờ hồ Hà Nội.

Sài Gòn của mình ngọt ngào như một ly kem vừng, và đó cũng là điều làm cho Sài Gòn độc đáo nhất so với những vùng đất khác mà mình đã đi qua. Vì cậu bảo cậu ăn ở cái food court này hơn hai năm chưa thấy ai ăn kem vị mè đen như mình bao giờ. Tối hôm đấy food court vắng teo, chỉ còn lại mỗi mình và cậu, cùng với ly kem vừng.

Cậu đã có lần trách mình sao lại quên mất Sài Gòn…tuy không nói nhưng mình không bao giờ quên, hôm đấy cậu lái xe hơn 80km để đưa đón mình. Vì ngày hôm đó hết giờ làm cậu phải ở lại training cho các bạn mới nhưng cậu vẫn quyết dành thời gian chạy qua khách sạn, đưa mình lên công ty đợi cậu training xong rồi hai đứa sẽ đi chơi. Mình nhớ lưng và vai áo cậu ướt đầm mồ hôi vì quãng đường xa, chắc cậu còn chưa kịp ăn tối, vậy mà khi cậu bước vào cậu vẫn cười tươi ơi là tươi, vui vui lắm, tươi đến nỗi chị đồng nghiệp của mình gọi vào ngay bàn ăn nhận đồng hương : )), nụ cười ấy làm sao mình quên được.

Buổi tối rốt cuộc chủ yếu dành để đi xe máy từ khách sạn đến công ty rồi từ công ty về khách sạn, mỗi chiều hơn 20km, vậy là tổng cộng cậu phải lái xe hơn 80km trong một buổi tối. Mà cuối cùng lớp training kết thúc muộn nên hai đứa chẳng đi đâu chơi được, chỉ ngồi ăn kem ở trong food court của công ty rồi về.

Nhưng mình vẫn nhớ đường Sài Gòn hôm đấy loang loáng ướt mưa, chúng mình đã nói chuyện hồi trước, chuyện bây giờ, rồi chuyện sau này, toàn những chuyện không đầu không cuối, xa lộ Hà Nội còn tắc cả một quãng dài, ấy thế mà đi một xíu đã thấy tới nơi. Trên đường đi có chỗ phải dừng chờ tàu qua. Cậu nói là muốn dừng lại ngắm đoàn tàu chạy vì mỗi khi đứng nhìn những con tàu rời ga cậu có cảm giác mênh mang rung động (dạ vâng, cậu đã nói câu sến như thế thật đấy!) . Thế là hai đứa dừng lại bỏ mũ bảo hiểm hồi hộp ngắm đoàn tàu đi qua, rồi tu tu xình xịch, đoàn tàu xuất hiện và lướt qua rất chóng vánh vì có mỗi cái đầu tàu ngắn tủn. Hai đứa quay ra nhìn nhau phá lên cười, như lũ hâm giữa đường khuya vắng vẻ, chỉ có mỗi ngọn đèn đường trông xuống tỏa những tia vàng lấp lánh xuyên qua tóc.

Hôm đấy cậu đưa mình về cửa khách sạn đúng 12h đêm, giống chuyện cổ tích Lọ Lem nhỉ, nhưng mình không phải vội chạy lên phòng nên không nán lại nói chuyện với cậu lâu đâu, mà mình giục cậu về sớm là vì mình lo cậu về đường xa lại đêm khuya đấy thôi.

Đấy, mình không quên đâu nhé, mình còn ghi ra đây cho nhớ nữa này.

photo(2)

Trước nay mình chưa từng viết về Sài Gòn, là vì với mình về với Sài Gòn giống như là về nhà vậy, cảm giác thân thuộc và an toàn. Kể cả trong những chuyến công tác có chuyển tiếp ở Sài Gòn để bay về Hà Nội, khi tiếp viên thông báo máy bay sắp hạ cánh, mình tỉnh dậy dụi mắt và nhìn thấy thành phố từ trên cao dưới ánh nắng và những tầng mây, mình đều mỉm cười và áp mặt vào cửa sổ nghĩ đến cậu, “I’m home” 🙂

 

HHA

23/05/14 – For Hanoi soul in Sai Gon…

Cây và gió

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Cay-Va-Gio-Band-Cat-Holy-Redcorss-Thanh-Gia-Do/IW6IF6FC.html

Hôm nay bạn gọi, cũng buồn như mọi khi, hôm nay có buồn hơn một chút, tình yêu mà bạn vẫn luôn vin vào giờ không còn nữa….

Tớ nghĩ điều duy nhất bạn có thể làm cho bản thân mình bây giờ là hãy khóc đi và quên đi…

Cuộc gọi của bạn làm tớ nhớ lại những buổi tối ngồi ở Holyland, đắm chìm trong nhạc thật to, những tiếng hú hét lao xao cuồng nhiệt của chật kín những rock fan xung quanh….từng bản nhạc vang lên như lấp đầy trí não…không nghĩ gì hết….không nhớ gì hết…..cứ thế….từng buổi tối trôi qua cho đến hết mùa đông của năm 2013…

Tớ nhớ mãi bài hát này, lần đầu tiên nghe nó ở Holyland tớ đã khóc, tớ nhìn thấy bản thân mình trong đó, và tớ tin là bạn cũng như rất nhiều người cũng sẽ thấy chính mình, những kẻ đang lang thang trong biển người rộng lớn đi tìm một nửa…

Giờ thì quán đã chuyển địa điểm, không còn gần nhà để có thể đi bộ ra đó chui vào một xó nghe nhạc bất cứ lúc nào được nữa, nhưng chính tớ cũng không còn cần làm thế để qua được mỗi tối. Bạn hãy thử nghe xem nhé….nếu khóc xong rồi thì hãy cười lên 🙂

“Vì con người là những thiên thần một cánh, để bay được cần phải sóng đôi”

 

HHA – For Valentine…

Thời gian lướt qua

Thời gian lướt qua

Ấy thế mà dăm ba tháng sau, cái blog cũng sắp chạm mốc 2000 views.

Đến những năm đi làm, người ta có vẻ thật sự cần đánh số thời gian của mình để dễ bề sắp xếp và đong đếm. Thời đi học thì hiếm khi nhớ được ngày mấy tháng mấy, chỉ có hồi học kỳ hai năm đấy mình đã như thế nào này, rồi mùa hè năm đó những chuyện này đã xảy ra. Khi cuộc sống đều đặn trôi qua theo dòng chảy đi làm – về nhà – đi làm được điểm xuyết bằng những cuối tuần nhàn nhạt và những kỳ nghỉ lễ chóng vánh, thì chỉ còn cách đánh số các khoảng thời gian mới sắp xếp được các sự kiện trong bộ nhớ. Tháng chín năm 2012 đi xuyên Việt này, tháng 12 năm đấy bố đi Mã Lai, tháng 3 2013 những ngày lang thang vất vưởng, tháng 10 2013 chị bắt đầu công việc mới, giờ là tháng 2 năm 2014. Quả nhiên là đến một lúc nào đó nếu không có những cái cuống vé tình cờ rơi ra khỏi ngăn kéo tủ, những cái notes ngắn và dài viết vào đâu đấy trên giấy hoặc trên mạng, hay cái timeline của facebook có hiện thị thời gian đúng đến từng phút, chắc người ta sẽ chẳng nhớ nổi đã có những việc như thế xảy ra với mình, hoặc là thấy lẫn lộn không chắc là cái gì đã xảy ra trước, cái gì sau.

Cứ thế cứ thế, thời gian như lướt qua, ngoảnh mặt đã hết tuần, cười xong đã hết tháng, choáng váng chưa hết thì đã qua năm. Chỉ có đôi khi, hành trình của mình vô tình bị chậm lại, như lúc bỗng nhiên chuyến bay đi công tác bị trễ chuyến chẳng hạn. Khi lịch trình kín kẽ lại vô tình trống ra một khoảng không ngắn cũng chẳng đủ dài, chẳng làm được gì khác ngoài ngồi đó và đối diện với chính mình, cảm giác bất an sẽ ùa đến. Giống như chắc chắn mình đã bỏ quên cái gì đó ở đâu đó, nhưng nghĩ mãi nghĩ mãi cũng không ra đã sót thứ gì. Có bao giờ, có bao giờ bạn cảm thấy như thế chưa?

Sherlock Holmes nói trí não giống như một căn phòng trống, chỉ nên giữ những gì hữu dụng thôi. Nhưng việc lựa ra cái gì mới là hữu dụng cho hôm nay, cái gì có thể hữu dụng ngày mai và những ngày sau nữa thì cần một bộ óc cỡ ngài Holmes mới có thể phân loại được. Còn lại người ta vẫn cứ loay hoay với những toan tính thiệt hơn, lo lắng mai này hoặc là giữ mãi những ký ức đã vỡ. Những thứ đó cứ tồn tại trong căn phòng trí não, có những thứ làm họ đau mỗi ngày, có những thứ làm họ héo hon mòn mỏi, có lúc nó bừa bộn điên lên và người ta muốn vứt tất cả, dọn dẹp trống trơn để xếp vào lại từ đầu.

Nhưng có những thứ rất quan trọng, vẫn luôn ở đó, dù bị lấp bởi những thứ khác đời thường hơn, hoặc rườm rà hơn, tỏa sáng hơn hoặc to tát hơn, nhưng nó tồn tại đó và sẽ luôn xuất hiện khi cần. Nỗi nhớ nhà chẳng hạn, giống như khi nhìn thấy ánh nắng hoàng hôn nhiệt đới đang nhảy nhót trên những đôi cánh bạc, mình biết rõ điều đang thiết tha cất lên bên trong trí não mình, rằng mình muốn bay đến đâu nhất…… “nắng ơi, nắng ơi, hãy mang tôi về nhà”.

(Ảnh: Sân bay Tân Sơn Nhất, một chiều hoàng hôn tháng 3)

Giáng sinh 2013

Năm nay cũng lại một mùa Giáng Sinh Forever Awesome nữa 🙂 . Trời lạnh phố đông chẳng có lý gì phải ra đường, chắc là sẽ ngồi nhà xem lại Love Actually để cảm nhận không khí Noel ấm áp tình người.

“Just because it’s Christmas (and at Christmas you tell the truth)…To me, you are PERFECT… and my wasted heart will love you… until you look like this…”

This sort of old damn tinny romance has been touching my heart since 2003….

 

[Christmas 2013]

You will…, will you?